Tâm sự của một bà mẹ “bận rộn” có con bị tự kỷ

Nhìn con nhà người ta chưa được hai tuổi đã gọi được bà ơi, mẹ ơi mà tôi chảy nước mắt, chỉ mong sao được nghe một từ mẹ ơi là tôi đã mừng lắm rồi. Bé nhà tôi đã được 31 tháng, về chiều cao cân nặng của con khá ổn, mặt mũi thì cũng thông minh sáng sủa thế mà chẳng hiểu sao gần 3 tuổi rồi mà con chỉ nói được mấy từ: ông, bà, ăn, bế. Nhiều lúc nhìn con mà tôi chảy nước mắt, có phải tại tôi nên con mới chậm chạp hơn so với những bé cùng độ tuổi hay không?

Tôi làm kinh doanh cho một công ty nội thất, nhiều lúc áp lực công việc khiến tôi phải thức khuya để làm

thêm giờ, việc ngủ muộn đã trở thành thói quen của tôi, cứ phải 1,2 giờ sáng tôi mới chợp mắt, sáng lại

phải dậy sớm để lo cơm nước cho cả gia đình nên tôi luôn cảm thấy mệt mỏi, stress và thiếu ngủ.

Áp lực công việc, mất ngủ, mệt mỏi về nhà lại một núi việc không tên chờ tôi giải quyết, con thì quấy

khóc, mè nheo nên để cho con “im lặng” tự chơi ngoan để mình có thể rảnh rang làm việc khác tôi

thường xuyên mở tivi hoặc giúi vào tay con cái ipad cho bé tự chơi. Được cái có “đồ chơi” đó con chơi

không biết chán, không đòi hỏi hay vòi vĩnh gì mẹ nữa.

Những ngày cuối tuần tôi cũng ít cho con ra ngoài công viên hay đến các khu trung tâm mua sắm vì tôi

còn phải dọn dẹp nhà cửa, rồi đi chợ, chế biến thức ăn cho cả tuần. Được lúc rảnh rỗi tôi cũng có dạy

bảo con, nhưng thấy con không tập trung, hợp tác, tôi cảm thấy rất chán nản, tôi không kiềm chế được

cảm xúc và bắt đầu to tiếng, quát tháo con. Tôi càng nổi nóng con tôi càng sợ nên tôi cũng kệ chẳng dạy

bảo gì con nữa, cho nó phát triển tự nhiên luôn.

Mặc dù thấy con chậm nói hơn so với bình thường nhưng tôi không chú tâm lắm, tôi thấy bé vẫn hiểu

những gì tôi nói, có điều bé không thích nói ra thôi. Tôi cứ nghĩ mọi chuyện hết sức bình thường cho đến

một hôm bạn tôi đến chơi nhà, tiếp xúc với con tôi cô ấy bảo tôi hãy cẩn thận vì bé có dấu hiệu của tự kỷ

nhẹ.

Quá bàng hoàng và sửng sốt tôi bắt đầu để ý quan sát con thì thấy đúng là con có những biểu hiện

không bình thường thật, cho con đi khám bác sỹ, bác sỹ kết luận con tôi bị tự kỷ nhẹ và chậm phát triển

ngôn ngữ. Bác sỹ cũng hướng dẫn tôi cách chăm sóc và dạy con vì giai đoạn từ 0-3 tuổi là giai đoạn vàng

cho các bé tiếp thu và nhận thức. Đặc biệt những bé có biểu hiện chậm phát triển ngôn ngữ như bé nhà

tôi thì cần được quan tâm, giáo dục càng sớm càng tốt.

Bác sỹ cũng khuyên vợ chồng tôi trong giai đoạn này cần hết sức kiên nhẫn và bình tĩnh để dạy bảo con,

mới đầu tôi định thuê giáo viên về dạy cho con vì tôi công việc của tôi rất bận rộn và stress . Về đến nhà

tôi vô cùng mệt mỏi, chỉ muốn được nghỉ ngơi, chưa kể tôi còn mắc bệnh mất ngủ, những hôm thiếu

ngủ sẽ khiến cho tâm tính tôi thêm bẳn gắt hơn, tôi sợ mình sẽ không đủ sức lực và sự kiên nhẫn để dạy

bảo con được.

Tuy nhiên, sau khi tìm hiểu về giai đoạn vàng của các bé tôi quyết định sẽ thay đổi bản thân và tự dạy bé

vì tôi thấy rằng cha mẹ là người hiểu con mình nhất và con cũng cần sự quan tâm chăm sóc của cha mẹ

nhất.

Nói thực những buổi đầu tiên tôi cảm thấy rất vất vả và áp lực, cảm giác mệt mỏi xen lẫn tức giận khi

dạy một đứa trẻ đã khó, nay dạy một đứa trẻ chậm phát triển ngôn ngữ lại còn khó hơn. Nhưng tôi vẫn

phải hết sức giữ bình tĩnh, giảm stress và kiên nhẫn dạy con từng chút một. Tôi năng trò chuyện với bé

hơn, cùng bé chơi các đồ chơi và dạy bé cách chơi, tôi cũng thường cho con ra ngoài công viên cho con

đi bộ, ngắm cảnh vật xung quanh, tiếp xúc với mọi người. Về đến nhà tôi cũng không dùng điện thoại và

tivi nữa. Tôi với ông xã thống nhất cứ về đến nhà là tắt 3G và wifi đi để tập trung vào con.

Kết quả rất bất ngờ, sau 1 tháng chăm chỉ và kiên trì dạy con mọi lúc mọi nơi có thể, mỗi tối tôi đều dành

thời gian chơi với con và kể chuyện cho con nghe trước khi đi ngủ. Giờ con đã nói được hơn 100 từ đơn

và bắt đầu nói sang từ đôi, nhìn con nhanh nhẹn và có vẻ rất thích giao tiếp với mọi người xung quanh.

Tôi có lời khuyên cho các bố mẹ trẻ ngày nay là “Chỉ có bố mẹ mới hiểu và dạy con mình được tốt nhất,

đặc biệt là trong giai đoạn vàng, giai đoạn phát triển khả năng tư duy, ngôn ngữ và trí tuệ của trẻ.” Hãy

biết quan tâm chăm sóc đến bản thân, không thức khuya, ngủ đủ giấc để có một sức khỏe tốt, gạt bỏ

những căng thẳng và mệt mỏi, stress quanh bạn để tạo một không khí gia đình luôn năng động, vui tươi

và tràn ngập tiếng cười, làm được hay không điều đó phụ thuộc vào bạn.

Gửi phản hồi của bạn

Hãy để lại thông tin để được các chuyên gia tư vấn giúp bạn.